Bản cam kết

Nói sao nhỉ, có lẽ t nên bắt đầu nói về cuộc sống của t về những điều tốt đẹp. Đúng vậy, t may mắn từ khi sinh ra đến giờ. T có gia đình, có bạn bè,  và gần như có tất cả.

Nhiều lúc t rất muốn nói cám ơn vì những thứ t có được, nhưng bên cạnh đó t lại không thể nào hài lòng được. Khó giải thích thật…mâu thuẫn thật…T cảm thấy mình thật tồi tệ khi cứ bực mình vì những chuyện mà nó còn có thể tệ hơn bây giờ. T không biết nói gì hơn để biện hộ cho sự ích kỷ đó của mình bằng câu nói ”t chỉ là một con người”.

Phải, t chỉ là một con người, không hơn, một con người có hỉ nộ ái ố. T rất dễ tha thứ cho một lỗi lầm của ai đó, nhưng t không tài nào quên được nó. Để rồi khi người đó phạm một lỗi khác thì t bắt đầu trở nên thành kiến. T biết, t ghét bản tính đó, nhưng t không thể sửa được.

T nóng nảy, t thành kiến, ích kỷ, vô tâm và thậm chí t còn không đủ tư cách bảo người đó thay đổi. Nhưng t biết, t có quyền gạt họ ra khỏi cuộc sống của t, t có quyền tự vệ. T cho là mình có quyền làm vậy thì họ cũng có quyền làm vậy. Nhưng t hy vọng họ có tự trọng và biến khỏi cuộc sống của t trước khi chúng t làm tổn thương nhau.

T nhớ rất rõ, trong tất cả các mối quan hệ  ngoài xã hội, t luôn nói về những mặt xấu của mình một cách thẳng thắn “t nóng lắm đó, t có máu điên lắm đó, t sẽ không thể làm bạn tốt của ai đó dài lâu,v..v…”. Nhưng hầu như họ đều nghĩ t đang đùa hoặc cố làm ra vẻ nguy hiểm. Bởi t thường cười với họ hơn là cáu gắt. Nhưng một khi cơn giận đến, t lại không kiềm chế được và khiến họ tổn thương. Cơ bản, t không cần phải kiềm chế, bởi t đã nói với họ ngay từ đầu.

T rất ghét những kẻ không lắng nghe t để rồi hỏi ”tại sao m làm vậy hay m làm vậy coi đc với t à”. Tại sao lại không? T đã nói trước rồi. Đối với t , tất cả các mối quan hệ, trừ gia dình, đều là 1  bản cam kết, tuỳ loại quan hệ mà bản thời gian cam kết được hình thành. Với bạn bè, là vài năm, với một số khác là cả quãng đời còn lại. Nhưng dù là thời gian cam kết ngắn hay dài, t cũng không hy vọng mình cam kết sai đối tượng. Chính vì vậy t đã đề ra trong bản cam kết rất rõ ràng, còn họ có nghĩa vụ phải đọc bản cam kết đó và suy nghĩ về nó. Như một cuộc trao đổi, không hơn, thuận mua vừa bán, t không ép họ phải theo t , phải làm bạn t , nhưng một khi đã thành lập cam kết thì họ có nghĩa vụ phải chấp nhận nó. T cũng sẽ làm thế.

T không nghĩ điều đó quá khó. Về cơ bản, chọn lựa không hề khó, cái khó là phải sống với sự lựa chọn đó. T rất ít khi lựa chọn trong các mối quan hệ, một dạng thụ động, t để mọi người chọn ta, và khi đã chọn thì xin hãy biết cách cư xử với lựa chọn của mình.

Nghe có vẻ ích kỷ. Nhưng t không tìm ra được một khe hở nào trong lập luận đó. T biết, t đang lãng mạng hoá vấn đề theo kiểu “chẳng phải làm bạn thì phải chấp nhận những khuyết điểm đó của nhau sao?”. Nhưng t luôn nghĩ rằng, không chỉ bạn bè mà tất cả các mối quan hệ, trừ gia đình, đều phải dựa trên sự ”tin tưởng” và ”chấp nhận”.

Nói về tin tưởng, t lại cảm thấy mình quá độc tài. Bởi t không cần một người hiểu t bằng một người tin t . Ban đầu nghe có vẻ vô lý và nó xàm xàm thế nào ấy. Nó thậm chí còn sai với nhiều người, nhưng với t , nó đúng, bởi nếu có một người thật sử hiểu t thì ta e họ sẽ không thể tin được t . Để thành công trong mọi lĩnh vực, công việc hay đời sống, thì t phải tham gia hết mình, và t cần một người ủng hộ t tuyệt đối. Cho dù kết quả thế nào thì tự t sẽ gánh chịu, tự t đứng lên, bởi t từng trải. T sẽ không thể thành công nếu có 1 người quá hiểu t , ngồi cạnh để phân tích tại sao t thất bại và ép t theo 1 con đường nhất định để đạt hiệu quả cao. Cái cuối cùng t đạt được sẽ chỉ là lớp vỏ ngoài vinh quang, còn bản thân t sẽ chẳng bao giờ thành công.

Bởi t là một kẻ lãng mạng hoá mọi việc, thế nên ta luôn tin chỉ cần ta muốn thì ta sẽ làm được. Dù ta chưa thấy triết lý đó là sai cho đến hiện tại. Vì thế, trong mọi trường hợp, ta luôn muốn tự xoay sở, và dù cho có thất bại ta cũng tự vực dậy được…

Nhìn chung, đó là những phương châm hành xử của t đối với các mối quan hệ khác, riêng về gia đình, nó hoàn toàn ngược lại với những điều trên.

Lý do đầu tiên: Nếu ở trên, t có thể chủ động, lựa chọn các mối quan hệ, thiết lập các bản cam kết thì với gia đình, t hoàn toàn mất thế chủ động. Ngay từ lúc sinh ra, gia đình đã chọn t , t không thể chọn gia đình. Vì vậy, dù có bất mãn gì thì t cũng phải sống với nó, và xem như đó là 1 bản cam kết vĩnh viễn. T phải chấp nhận, dù nó có đối xử với t như thế nào thì t cũng không thể khước từ nó.

Với nhiều người, huyết thống cũng có thể chặt đứt, nhưng t thì không. T luôn biết rõ quyền của t , t luôn biết rõ mỗi người được sinh ra đều là 1 cá thể và t có quyền làm mọi thứ theo ý t , miễn không chà đạp lên quyền sống của người khác. Nhưng tại sao t lại im lặng trước những lần t bị oan? Tại sao t vẫn chấp nhận giúp nó dù nó chả coi công sức ta ra gì? T không biết, t chỉ biết mối quan hệ này đã trở thành 1 áp lực đè lên t . T bực tức, đúng, t mệt mỏi, không sai, nhưng t không muốn chấm dứt nó.

Chính vì vậy, t thường xuyên muốn rời khỏi nhà hoặc kiếm 1 thứ gì đó khiến t không nghĩ đến nó nữa. Lại mâu thuẫn… Nhưng t nhận ra, khi t càng đối mặt với nó, t sẽ càng không chịu nổi, và một ngày nào đó, t sẽ chọn cách chặt đứt mối liên hệ này. Đồng thời, t không muốn làm vậy, dù chỉ một chút trong đầu cũng không. Mặc xác nó, quên nó đi, nếu ở trên, t đề nghị người khác cút khỏi cuộc sống của t , thì lần này, chính t phải cút khỏi cái gia đình này một thời gian trước khi nó kịp làm t bùng phát, để khi trở về, t lại là 1 thành viên của nó…

Mệt thật nhỉ…nhưng biết sao được….t cũng chỉ hy vọng mọi ngươi có thể tin t và tôn trọng niềm tin đó còn t sẽ cố không làm nó vỡ vụn như các người đã làm với t

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: